Friday, September 5, 2014
Lạ lùng xếp hàng... mua bánh trung thu 2014
Địa ngục dân xếp hàng mua bánh trung thu biểu Phương. Ảnh: Hải Nguyễn Hiệu ứng đám đông? Chỉ cần vào Google gõ “bánh trung thu Bảo Phương” ( số 201 và 183 Thụy Khuê , Hà Nội ) là thấy ngay độ nóng của tiệm bánh này với 4.240 kết quả trong 0 , 18 giây. Mới chỉ đọc tít của những bài báo cũng đã thấy... muốn nhao vào với những “Tụt quần , mắng chửi chỉ vì bánh trung thu 2014 Bảo Phương”; “Vạn người xếp hàng...”; “Đội mưa xếp hàng”; “Huy động trẻ em...”; “Vật vã , đau đớn và cực khổ xếp hàng...”... Tốc độ loan truyền của công nghệ “mạng” đã khiến một đồn năm , năm đồn mười , cộng với tâm lý “đám đông” , khiến cho lượng người “vật vã” xếp hàng mua bánh đông lên từng ngày. Cận ngày tết trung thu 2014 , trời Hà Nội lại không chiều lòng người. Nhưng cái nắng “tháng 8 rám trái bưởi” , vẫn không làm người xếp hàng mua bánh trung thu Bảo Phương nản lòng. Địa ngục thì ngồi phệt , người thì thuê ghế nhựa , người đứng , mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Địa ngục thì không dám bỏ chỗ để kiếm đồ ăn điểm tâm , trên tay ai cũng một chai nước chống khát. Phố Thụy Khuê vốn đã hẹp , giờ thì người xe tương hỗ chen chúc. Một phụ nữ đứng tuổi đã mang nước , bánh mì suốt dòng người xếp hàng để phục vụ... Trước cửa căn nhà số 183 treo hai tấm bảng: “Hết vật liệu sinh sản. 7 giờ sáng mai bán hàng”; một tấm biển khác treo tại nhà 201: “17 giờ bán hàng”... Thế nhưng , dòng người xếp hàng vẫn không tròng trành , nhẫn nại đợi chờ đến lượt. Tôi đi dọc đám đông , vừa dừng lại để hỏi thăm cậu bé học trò trường Chu Văn An , thì bỗng , một phụ nữ đứng tuổi , kéo giật áo , hét lên: “Xuống xếp hàng , không được chen ngang , người ta đứng từ 10 giờ sáng đến giờ , ba tiếng rưỡi chứ đâu ít , cơm chẳng được ăn , không dưng ở đâu đến chen ngang”. Được thể , năm sáu ông bà ngót lục tuần cũng lên tiếng phản đối tôi vì tội định chen ngang. Tôi hỏi: “Các bác ơi , bánh có ngon không mà xếp hàng khổ thế này?” Cụ ông xem phần có nhẹ nhõm hơn , đáp lại: “Đã ăn lần nào đâu , con cái nó bảo bánh ngon thì biết vậy , chúng nó bận làm không xếp hàng được , thương cháu thì cố chịu khổ mua cho chúng ăn”. Vợ ông cũng xếp hàng ( tiện bích quy định chỉ bán cho mỗi người hai hộp ) - nói: “Phải ngon thì mới nhiều người xếp hàng , tiệm bánh bên cạnh có mấy ai mua đâu”. Còn cô gái giới thiệu là người Tiền Hải ( thái hoà ) thì: “Em chỉ biết ngon qua chị cùng công ti kể. Một anh người Pháp đến Hà Nội du lịch đứng bên cạnh tôi nghe chuyện quay sang , giọng lơ lớ: “Xếp hàng cho vui”... “Dầm chân” cùng dòng người chờ đến lượt mua bánh suốt hai tiếng đồng hồ , mới thấy đi xếp hàng mua bánh kiểu này đúng là vui thiệt. Ngừng lại thì người ta “tán” với nhau đủ thứ chuyện “trên trời dưới bể” , nào là mẹ chồng con dâu gia đình ông hàng xóm; chuyện hai chị em cô bé ở Bình Phước bị cha dượng hiếp dâm; chuyện vợ mọn , con riêng... Chủ đề gì cũng được Quần chúng đàm luận rầm rộ. Mỗi người góp một câu thành ra việc mỏi mệt xếp hàng dưới nắng thu cũng tan biến. Chuyện đang rôm rả bỗng một cụ bà đang ngồi trên ghế nhựa đổ nghiêng vào người ngồi cạnh , thế là dòng người nhốn nháo hẳn lên. Lo “cứu” bà cụ , người chạy đi tìm dầu , người quạt... quên mất “vị trí” , trật tự xếp hàng của mình. Nhưng được một cái là , vì cùng trong “gian khổ” họ không hề tỏ thái độ hoài nghi “tị nạnh” xem ai đứng trước , đứng sau , một tinh thần tốt xếp hàng lại sau sự cố. Chỉ mỗi mình tôi là bị bà con phát hiện “đến sau” nên kiên quyết không cho nhập hàng , dù có công nhất trong việc “cứu” bà cụ. Nghe đồn là… ngon! xem xét kỹ lưỡng kỹ mới thấy “nghệ thuật” xếp hàng của bà con. Bất kì người đứng hay ngồi , chỉ cần “ghé” bàn chân là đủ “định vị” trật tự của mình. Hàng loạt lao vụ “ăn theo” như: Bán chỗ , bán lại bánh đã mua , giá chênh “chút đỉnh”. Khổ nhất là những người chót mua chỗ qua... giấy hẹn. Những tưởng có giấy hẹn ( vì đến lượt , hết bánh ) sẽ được ưu tiên , không phải xếp hàng. Nào ngờ , chủ tiệm bánh tuyên bố: “Giấy hẹn cũng xếp hàng!”. Thế là vừa mất toi tiền mua giấy hẹn mà vẫn phải rồng rắn xếp hàng. Hồ hết Quần chúng khi được hỏi “bánh có ngon không?” thì đều có câu đáp khá chung chung là “ngon qua người khác”! Chỉ có số ít là người lớn tuổi ở gần tiệm bánh thì đáp “đã ăn , ngon , vì hương vị truyền thống”. Lý giải vì sao năm nay bỗng rộ lên chuyện xếp hàng mua bánh trung thu của tiệm bánh Bảo Phương , chị giữ xe ở lề đường đối diện cho hay , những năm trước thì người ta vẫn đến xếp hàng mua bánh ở đây , nhưng không đông như năm nay. Hưng thịnh người đến mua bánh đều nói rằng biết tiệm bánh này qua báo chí , bởi vậy người này nói , người kia nghe nên mới cứ ùn ùn kéo đến đông như vậy. Dòng người đang hồ hởi chuyện trò , bỗng nhất loạt đứng dậy , hóa ra tiệm bánh đã mở cửa bán hàng. Tôi nhìn đồng hồ , đúng 14 giờ. Địa ngục mua bánh phải Dự bị tiền lẻ , chủ tiệm không có thời kì để trả lại tiền thừa ( 180.000 đồng/ hộp ) , người này hỏi người kia để đổi tiền. Cửa tiệm bánh mở chỉ đủ đưa ra hộp bánh. Cô gái còn khá trẻ tay cầm hai hộp bánh , miệng lầm bầm “khốn khổ vì bánh”. Tôi hỏi: “Bánh ngon không em?” Trả lời: “Đã ăn bao giờ đâu chị. Mẫu thân chồng em gọi điện bảo , nghe đồn bánh tiệm này ngon. Cụ nói vậy dễ thường không mua. Ví như không vì chiều lòng các cụ , thì có ngon mấy mà Nghèo khốn thế này cũng chẳng dại gì mà đến mua”. Tiệm bánh mở cửa bán hàng , phố Thụy Khuê ngay tức thì ùn tắc kéo dài cả hơn cây số , nhưng tuyệt không thấy bóng vía trật tự phường , cảnh sát giao thông. Tình cảnh “hai con dê” qua cầu càng làm tăng bầu không khí ngột ngạt. Tiếng quát , tiếng chửi nhau , mặt đỏ bừng bừng... chỉ thiếu chút khiên chế là có khả năng lăn xả vào nhau vì... Bực bõ . Hưng thịnh người muốn quay xe cũng chẳng thể chạy trốn đám đông , thôi đành “Bụt mọc dầm chân đứng... Chờ đợi ai”? Chất lượng , ai hay? Đã có một thời , dòng bánh trung thu 2014 là ngày nào mới lạ , đa dạng hương vị. Có doanh nghiệp còn nâng cấp dòng bánh bằng sơn hào hải vị , đủ các loại bồi bổ mà nghe qua quảng cáo thì , chỉ cần ăn chiếc bánh trung thu ấy , sức khỏe được tăng cường với những đông trùng hạ thảo , vây cá mập , nhân sâm , yến sào , trứng cá hồi , cua huỳnh đế , sò huyết Hồng Kông... Giá tiền triệu , đáp ứng nhu cầu quà biếu. Dòng bánh truyền thống cốt đưa về các tỉnh xa , phục vụ người ốm đối tượng người cần lao nghèo , vắng bóng trên thị trường nơi “phồn hoa đô thị”. Chỉ có những người sinh sản , bán sỉ nhân bánh mới hiểu “chất lượng” nhân bánh , được ẩn trong vỏ bánh , mang những cái tên mỹ miều. Còn nhớ , năm nào thị trường bánh trung thu 2014 bỗng Lộ rõ ra thương hiệu “an co” , giá một hộp bánh cũng ngót 3 triệu đồng. Xác nhận , mẫu mã vỏ hộp và giá cả dễ gạt gẫm người tiêu dùng. Chỉ đến khi bánh bị mốc mà thời hạn sử dụng còn. Địa ngục tiêu dùng đến báo cần lao khiếu nại , phóng viên đã “lần theo” hợp đồng mới hay là nhân bánh được đặt từ một cơ sở thủ công không có giấy phép , nằm sâu trong con ngõ , nhân bánh được đặt ngay dưới nền nhà... Trở lại với tiệm bánh Bảo Phương , lý hương nguyên nhân tiệm này khách đông đến mức phải xếp hàng , trên nhiều diễn đàn mạng phần lớn cho rằng các doanh nghiệp sinh sản bánh trung thu , do làm nhiều nên đã phải sử dụng chất bảo quản , thời hạn sử dụng quá dài , trong khi tiệm bánh Bảo Phương là “nóng” từ lò , đến ngay tay người tiêu dùng. Tuy nhiên , trưa 18.9 , chúng tao hiện diện ở tiệm bánh này , khi chiếc cửa cuốn hé lên chỉ đủ người ta luồn vỏ hộp vào để xếp bánh , chúng tao nghiêng người ngó vào , thấy cảnh công nhân đứng chen chúc làm bánh , tay không đeo găng , không khẩu trang , bánh được đặt dưới sàn , một lúc lại thấy chiếc xe máy chở bánh từ đâu đến tiệm để đóng gói. Khi được xem những hộp bánh vừa mua thì không thấy ghi hạn sử dụng , có hộp thì có dòng chữ chỉ ghi ngày sinh sản được dán bên ngoài màng nylon bọc chiếc bánh. Phóng viên vừa đưa ống kính chụp cảnh công nhân làm bánh , bà chủ tiệm vội xua tay , rồi mau chóng đẩy tủ kính để che khuất ống kính. Một cô gái - viên chức của tiệm - còn lớn tiếng đe phóng viên là sẽ gọi bảo vệ... Có người dân ở gần tiệm bánh nói rằng , tiệm treo biển hết vật liệu sinh sản , vậy , bánh được chở từ ngoài vào thì lấy ở đâu đưa đến , cội nguồn có ai hay? Việc “hoài niệm” hương vị bánh trung thu 2014 truyền thống của Phần lớn người tiêu dùng - có khả năng tỉ dụ như “Bảo Phương” đã thực sự đánh đập dòng bánh “cải tiến” của những thương hiệu vốn đã chiếm lĩnh thị trường tiêu thụ trong gần cả thập kỷ qua. Ngừng lại thì , ít nhiều sự hoài cổ của người tiêu dùng trong mùa trung thu năm nay , cho thấy nghề truyền thống của cha ông vẫn chưa bị quên lãng trong ký ức...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment